Những Kẻ Phản Diện Của Kim Dung: Tại Sao Kẻ Xấu Thường Là Những Nhân Vật Tốt Nhất

Vấn Đề Kẻ Ác

Hầu hết các tác phẩm hư cấu đều gặp vấn đề về kẻ ác: những kẻ xấu thường ít thú vị hơn những người tốt. Họ tồn tại để bị đánh bại, và động cơ của họ thường mỏng manh — tham lam, quyền lực, báo thù, cái ác chung chung.

Kim Dung (Jin Yong) không gặp phải vấn đề này. Những kẻ ác của ông thường là những nhân vật hấp dẫn nhất trong các tiểu thuyết tương ứng của ông, vì ông đem đến cho họ những chiều sâu tâm lý giống như ông dành cho các nhân vật anh hùng.

Ô Dương Phong: Sự Điên Rồ như Tự Do

Ô Dương Phong, "Tây Venom", là một trong Ngũ Đại (Five Greats) — năm người võ sĩ quyền lực nhất thế giới. Cuối cùng, trong Tây Du Ký (The Legend of the Condor Heroes), ông hoàn toàn điên rồ.

Sự điên rồ của ông không phải ngẫu nhiên. Đó là kết quả của việc luyện tập một cuốn sách võ thuật theo chiều ngược lại — nghĩa là đảo ngược dòng chảy năng lượng nội tại của ông. Kỹ thuật này khiến ông mạnh mẽ hơn nhưng cũng hủy hoại tâm trí của ông. Ông không còn nhớ mình là ai.

Điều khiến Ô Dương Phong trở nên hấp dẫn là sự điên rồ đã giải phóng bản thân ông. Ô Dương Phong khi còn tỉnh táo là người tính toán, độc ác và ám ảnh với việc trở thành người mạnh nhất. Ông Dương Phong điên rồ lại không thể đoán trước, đôi khi tử tế, và không còn bị hao tổn bởi tham vọng. Kim Dung dường như gợi ý rằng việc mất trí là điều tốt nhất từng xảy ra với ông.

Nguyệt Bất Quyên: Kẻ Đạo Đức Giả

Nguyệt Bất Quyên trong Mỉm Cười, Kiêu Hãnh Lang Thang (Smiling, Proud Wanderer) là kẻ ác thực tế nhất mà Kim Dung từng tạo ra. Ông là lãnh đạo của một môn phái "chính nghĩa". Ông được tôn trọng, có phẩm giá và nguyên tắc. Nhưng ông cũng là một kẻ lừa đảo.

Sự ác độc của Nguyệt Bất Quyên không kịch tính. Ông không cười ha hả hay độc thoại dài dòng. Ông chỉ đưa ra một loạt quyết định hợp lý để bảo vệ quyền lực và danh tiếng của mình, mỗi quyết định đều bị thỏa hiệp hơn một chút so với quyết định trước, cho đến khi ông đã phản bội tất cả những ai đã tin tưởng ông.

Điều này thật đáng sợ vì nó có thể nhận ra. Chúng ta đều đã từng biết một Nguyệt Bất Quyên — người mà nhân phẩm công cộng che giấu sự tha hóa cá nhân. Cái nhìn của Kim Dung là kẻ ác nguy hiểm nhất không phải là người công khai chấp nhận cái ác mà là người thực sự tin rằng mình là người tốt. Xem thêm Nguyệt Bất Quyên: Kẻ Đạo Đức Giả Đáng Sợ Nhất Trong Văn Học Trung Quốc.

Nhân Vô Xương: Bạo Chúa Thành Thật

Nhân Vô Xương, cựu lãnh đạo của Thái Dương Nguyệt Thánh Giáo, là một bạo chúa. Ông đòi hỏi sự tuân phục tuyệt đối. Ông trừng phạt sự không trung thành bằng cái chết. Ông là, theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, một nhà lãnh đạo tồi tệ.

Nhưng ông thành thật về điều đó. Nhân Vô Xương không giả vờ là một người chính nghĩa. Ông không tuyên bố có thẩm quyền đạo đức. Ông nói, về cơ bản: Tôi mạnh mẽ, tôi muốn quyền lực, và tôi sẽ lấy nó. Trong một tiểu thuyết nơi phái "chính nghĩa" được lãnh đạo bởi một kẻ đạo đức giả, sự thành thật của Nhân Vô Xương thật sự rất dễ chịu.

Kim Dung sử dụng Nhân Vô Xương để đặt ra một câu hỏi khó chịu: liệu một bạo chúa thành thật có tốt hơn một nhà dân chủ không thành thật không? Tiểu thuyết không đưa ra câu trả lời rõ ràng, nhưng việc nó đặt ra câu hỏi này là điều làm cho nó trở nên vĩ đại.

Mô Hình

Những kẻ ác tốt nhất của Kim Dung chia sẻ một đặc điểm chung: họ hé lộ điều gì đó đúng đắn về thế giới mà các anh hùng đang sống. Ô Dương Phong tiết lộ rằng theo đuổi quyền lực tối cao là một hình thức điên rồ. Nguyệt Bất Quyên tiết lộ rằng sự chính nghĩa có thể che giấu sự tha hóa.

Về tác giả

Chuyên gia Kim Dung \u2014 Nhà phê bình văn học chuyên về tác phẩm Kim Dung.

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit